Dienstag, 28. Juni 2016

Aupair Erfahrungen : Tớ đã đến Đức như thế nào ( Phần 1 )

Ồ chào mọi người một lần nữa.
Thấm thoắt cũng đã gần 1 năm từ ngày tớ đặt chân lên nước Đức. Còn nhớ những ngày sốt sắng viết thư cho Gastfamilie, rồi lo sợ chuẩn bị Skype hoặc hồi hộp tưởng chết những tháng ngày đợi Visa. Những cảm xúc đó thì tớ chẳng bao giờ quên được rồi. Con đường chuẩn bị từ con số 0 đến lúc đặt chân lên nước Đức tưởng dễ nhưng mà lại chẳng hề. Và tớ biết có rất nhiều các bạn, các em cũng đang chọn cho mình Aupair như một viên gạch đầu tiên trên con đường chinh phục nước Đức. Có thể sau Aupair sẽ là học tiếp Đại học, học nghề,... Có thể những thứ tớ viết sau đây chắc nhiều bạn cũng biết rồi, và cũng có nhiều người chưa biết. Thôi thì những kinh nghiệm thật, mong rằng có thể sẽ giúp đỡ những bạn đi sau ít nhiều.


Aupair được hiểu là một chương trình trao đổi văn hóa . Mà các bạn, những Aupair sẽ sinh sống tại một gia đình Gast , không phải chi trả chi phí ăn ở, được mua bảo hiểm, và được coi như một thành viên trong gia đình của Gast. Vậy còn nhiệm vụ của các bạn là làm gì ?
Thường thì những gia đình Gast muốn tìm kiếm Aupair đều là gia đình có trẻ nhỏ, vợ hoặc chồng bận rộn nên cần thêm sự giúp đỡ của Aupair, trong việc chăm sóc trẻ, phụ giúp một phần việc nhà. Và tất nhiên Aupair sẽ luôn được tạo điều kiện để có sự riêng tư, với phòng riêng và ít nhất một ngày nghỉ trong tuần, không kể những dịp Urlaub, hoặc ngày lễ ( Cái này là còn tùy với thỏa thuận của Aupair với Gast, nhưng thường Aupair sẽ có 30 ngày Urlaub như trong hợp đồng ). Và tất nhiên Aupair chúng mình còn được trả tiền chi phí khóa học tiếng nữa ( điều này cũng lại phụ thuốc vào gia đình gast, họ sẽ trả bao nhiêu và như thế nào, co gia đình trả 50 Euro 1 tháng cho khóa tiếng của Aupair, có gia đình sẽ trả hết, hoặc như tớ, được trả thêm tiền Taschengeld mỗi tháng nhưng tớ phải tự chi trả chi phí học ).

VẬY LÀM SAO ĐỂ TÌM ĐƯỢC NHÀ GAST ?
 Hiện nay ở Việt Nam thì tớ thấy Aupair khá được quan tâm, bởi chi phí rẻ, ( có khi chỉ tốn tiền chi  phí máy bay ), tạo bước tiền đề tôt cho bạn làm quen với văn hóa, con người và ngôn ngữ Đức. Tớ cũng thấy có vài trung tâm ở Việt Nam sẽ lo giúp hồ sơ nếu các bạn muốn trở thành Aupair, và chi phí thường từ 10 - 20 triệu. Tất nhiên số tiền không quá lớn so với các  chi phí đi du học hoặc đi học nghề, thế nhưng thiết nghĩ, nếu có thể, tại sao chúng ra không tự tìm và tự liên lạc tìm Gastfamilie? Tuy sẽ gian nan hơn thế nhưng tạo cho bạn tính độc lập trong quá trình tìm hiểu, cũng như tiết kiệm được số tiền phải đóng cho trung tâm như trên. Tiền đó các bạn có thể để dành để mua đồ dùng trước khi sang Đức chẳng hạn ^^

Tớ sẽ kể sau đây cách mà tớ tự liên lạc với Gast hiện tại.
https://www.aupairworld.com/de
Đây là trang web khá phổ biến, mà ở đó bạn chỉ cần lập profile và các tiêu chí mà bạn có cũng như yêu cầu bạn cần ở nhà Gast , rồi sẽ hiện ra nhiều lựa chọn cho bạn. Các bạn đọc profile nhà Gast nào cảm thấy phù hợp thì nhắn tin cho họ.  Trang web này khá hay. Đối với Aupair, các bạn sẽ không phải trả phí, nhưng các gast Familie sẽ phải đóng phí để được nhắn tin cho Aupair ( hình như 14 euro cho 3 tháng, tớ không nhớ chính xác ). Tại thời điểm mà tớ tìm Gast, trình độ tiếng Đức của tớ là A2, nên tớ không đủ tự tin để viết bằng tiếng Đức nên đã liên lạc hoàn toàn bằng tiếng Anh. Bạn nào giỏi tiếng Anh cũng có thể dùng cách này, nhưng sẽ hạn chế phần nào lựa chọn, vì không phải Gast nào cũng cần Aupair biết nói tiếng Anh. Đôi khi họ yêu cầu gắt gao một chút về sự nghe hiểu tiếng Đức. Có lẽ vì vậy mà tớ nhận được không biết bao nhiêu thư từ chối , cũng có lúc nản muốn buông xuôi, hoặc muốn tìm đến trung tâm . Thế nhưng vào một ngày đẹp trời tháng năm năm ngoái thì Gast hiện tại nhà tớ chủ động liên lạc với tớ, sau 3 lần nhắn tin và 2 lần Skype thì gast quyết định nhận và tớ nhận thấy nhà Gast khá nett nên cũng đồng ý ngay. Có một điều nữa mà tớ cảm thấy khá may mắn đó là nhà Gast trả Taschengeld cho tớ khá cao , 400 euro một tháng nhưng tớ sẽ phải tự đóng các khóa học mà tớ tham gia. Với tớ thì không vấn đề nên đồng ý ngay với gia đình này. Đó thật sự cho đến giờ, tớ vẫn nghĩ là một quyết định vô cùng đúng đắn.



À tớ bật mí thêm một chút về việc skype nhé.
Đối với nhà Gast hiện tại, trước khi skype nói chuyện, tớ cũng khá run, nhưng vì với vốn tiếng Anh sở trường nên tớ có thể thoải mái trình bày ý nghĩ của tớ mà không bị vấp.  Tớ liệt kê trong đầu ra những câu hỏi mà tớ cần biết về nhà Gast, ví dụ như giờ giấc đi làm, thói quen hàng ngày, tính cách của bọn trẻ, và không quên đề cập đến những công việc mà tớ sẽ phải làm. Về thời gian , Gast có hỏi tớ có cần thời gian biểu không, nhưng tớ từ chối, vì tớ nghĩ Aupair vốn là một công việc thời gian không thể hoàn toàn chính xác. Ví dụ bạn phải làm 30 tiếng 1 tuần , có nghĩa 5 tiếng 1 ngày , và 1 ngày nghỉ hoàn toàn. Thế nhưng khi bọn trẻ chưa đi ngủ thì bạn không thể cứ thế bỏ về phòng vì 5 tiếng đã trôi qua. Sẽ có những ngày Aupair phải làm thêm tiếng, nhưng cũng có những ngày được thoải mái giờ giấc, làm ít đi. Thế nên tớ đã không cần thời gian biểu cụ thể, còn các bạn, nếu ai thích sự chính xác thì có thể đề cập đến vấn đề này. Tớ đặc biêt chú ý hỏi về bọn trẻ , rằng chúng sẽ thoải mái khi có người lạ sống trong nhà chứ, Chúng có dễ thân thiện với người lạ không, Tớ có được quyền mắng chúng khi chúng làm sai không ... Và sau này Gast có bảo chọn tớ là vì thấy tớ rất quan tâm đến suy nghĩ của lũ trẻ nhà Gast. Luôn miệng khen tớ là nett nhưng mà lại hay xấu hổ ^^

Quên mất, còn một chi tiết nhỏ nữa. Đó là tớ thấy nhiều bạn làm Aupair nhưng lại rất muốn ơ các thành phố lớn, và tớ thấy khả năng tìm Gast ở những thành phố lớn thì thường ít hơn, tại vì rất nhiều người bewerben . Cuộc sống ở thành phố lớn tiện nghi nhưng bản thân tớ thấy khá xô bồ, vì giờ Đức có nhiều người nhập cư nên ở các bến tàu điểm Bus tớ thấy hơi sợ mỗi lần đi khuya về. Còn chỗ tớ thì là thành phố nhỏ thôi, nhưng cũng đủ siêu thị các thứ để tớ muốn mua gì thì đầy đủ. Đôi khi được Gast chở đi chơi, hoặc bản thân tớ tự bắt tàu đi đến các thành phố khác tham quan. Cũng khá thú vị. Và tớ thấy thích cuộc sống yên bình ở vùng ngoại ô nhỏ nhỏ này ^^

Như vậy bằng một chút kiên trì và vồn tiếng Đức cơ bản, các bạn hoàn toàn có thể tự tìm được Gast, mà không phải chi trả chi phí gì cho trung tâm cả, Và theo tớ thời điểm vàng để sang Aupair là tháng 8, tháng 9 vì tầm này các bạn có thể kip về năm sau học tiếp sau bảo lưu, cũng như là thời điểm vàng để bắt đầu Uni hoặc học nghề tại Đức sau khi kết thúc Aupair.  Còn các bạn có thể bắt đầu tìm Gast từ sau Tết , khoáng tháng 2, tháng 3, như vậy sẽ rủng rỉnh thời gian và không cập rập như tớ ^^

Lần sau tớ sẽ kể tiếp về việc đặt lịch hẹn Visa và phỏng vấn cũng như kế hoạch mua vé máy bay của tớ :)
Chúc các bạn thành công, và chinh phục đường đến nước Đức đáng yêu và xinh đẹp này
Tschüss und Viel Erfolg <3
Aupair Erfahrungen :Phần 2

Freitag, 24. Juni 2016

Chín tháng - một hành trình dài và xa lạ...

Xin chào mọi người, đấy là bài viết đầu tiên của tớ. Mà thật ra tớ cũng không biết mình đang chào ai nữa, vì đã có ai xem blog của tớ đâu, hêh Nhưng biết đâu đấy, đây là trang nhật kí mới của mình. Vốn dĩ tớ  viết rất nhiều cuốn nhật kí , viết tay cũng có, trên mạng cũng có.. Nhưng thú thực là đã lâu lắm rồi  không viết một cái gì nên hồn. Chỉ sợ những tháng ngày này trôi tuột qua nhanh quá nên ghi vội lại những tháng ngày mà bản thân đã và đang sống trên một đất nước mới và xa lạ - Đức.

Ảnh chụp lúc mình đi lang thang gần cánh đông nho bạt ngàn, thấy hoa đẹp quá nên cài vội lên tóc chụp ngay lại .
Hiện tại tớ đang là Aupair tại Đức, đây là một chương trình rất hay mà có dịp tớ sẽ viết cụ thể hơn, những thủ tục  cần chuẩn bị cho đến ngày được đặt chân lên nước Đức  ! Nhưng thôi giờ thì cứ tạm quay về những câu chuyện không tên mà tớ gặp tại mảnh đất mới mẻ này nhé

Còn nhớ chuyến bay  kéo dài tổng 12 giờ nhưng tớ phải mất hơn một ngày mới tới sân bay Frankfurt vì còn phải transit 2 lần, tại Hồ Chí Minh và Dubai. Lần đầu tiên được đi máy bay, và cảm giác ban đầu là không tệ, để rồi sau mấy tiếng đồng hồ, tớ bị say lên say xuống, tai bị ù, đau nhức, và buồn nôn đến nỗi không ăn được thứ gì . Xuống đến sân bay, vừa hoàn hồn, thì bị choáng bởi một sân bay quá rộng, và những biến chỉ dẫn bằng tiếng Đức mà tớ hoàn toàn không hiểu ( Thật ra  tự tin vói vốn tiếng Anh của mình nên tớ nghĩ rằng sẽ sống sót những ngày đầu tại Đức dựa vào nó ). Muốn gọi điên thoại cho Gast nhưng không biết chỗ tìm mua , sau nhớ ra sân bay có wifi miễn phí cho hành khách nên đã liên lạc được. Nhưng dư chấn từ say máy bay làm tớ  mệt mỏi hoàn toàn, dù được Gastfamilie chiêu đãi món khoái khẩu pizza, nhưng mà chẳng không có tâm trí nào mà ăn . Ngày đầu tiên trôi qua  mệt moi. Vì vậy tớ khuyên nếu ai sang Đức, nên mua vé bay thẳng từ 10 - 12 tiếng , sẽ tránh được vụ say máy bay ngớ ngẩn này của tớ ^^

Mọi chuyện cũng khá êm ả với tớ . Nước Đức thì đúng như trong tưởng tượng, đường phố sạch. Chỗ tớ ở phía Nam và là thành phố nhỏ, nên rừng khá nhiều, và mọi người rất thân thiện. Nhà tớ ở là ngôi nhà cuối cùng của thành phố, sau đó là 10 km đường rừng nên thi thoảng vẫn cùng bọn trẻ đi bộ vào rừng, hoặc tớ tự đạp xe đường rừng khám phá. Không khí trong lành nên tớ khoái lắm. Trước học ở Hà Nội ngột ngạt đủ rồi , giờ được cảm nhận frische Luft ngày ngày, nên kết quả là tớ béo lên 5 kg đấy các cậu ạ =)))

Người Đức thì nổi tiếng lạnh lùng khó gần, thế nhưng chẳng hiểu sao tớ lại cảm thấy ngược lại, và toàn gặp được người tốt thân thiện thôi . Nhờ hồi Giáng sinh năm ngoái, tớ đi chơi đến nhà bạn, mà chủ quan nên không mang theo thẻ ngân hàng, mà chỉ mang hơn 20 euro tiền mặt, vì nghĩ cũng không tiêu gì nhiều. Đên lúc mua vé tàu về nhà, mới ngớ người ra máy bán vé tự động không nhận tờ 20 euro. Tớ mặt dày đi hỏi mọi người xung quanh đổi tiền, thì mọi người đều không có. Đang buồn bã , vì tàu sắp đến, nên vội, thì có 1 cô trung niên thấy tớ người nước ngoài nên giúp hỏi mọi người , rồi cố tìm trong ví xem đủ tiền đổi cho tớ không. Cơ mà cô cũng chẳng có đủ. Thế rồi cô mua luôn vé hộ tớ hôm đó, rồi nháy mắt bảo là coi như quà giáng sinh cô tặng . Cảm giác nhận được quà giáng sinh đáng yêu như vậy từ một người xa lạ tại một đất nước xa lạ khiến tớ hạnh phúc vô cùng luôn.

Đi nhiều rồi gặp nhiều, thì tớ nhận ra là người Đức rất tứ tế, thế nên các cậu đừng sợ rằng họ lạnh lùng nhé. Có thể họ không  bắt chuyện trước với mình, nhưng mà hầu như ai cũng thân thiện và tử tế hết sức ^^